Một lá thư khác, một câu hỏi trăn trở mãi: Hạnh Dung có đọc chuyện mấy chị có nhu cầu, không có người để giải quyết, nên phải đi “mua” ở ngoài, bị quay phim, chụp hình đăng báo? Chị bảo, chị đọc rồi, thấy lung bung đầu óc. Hình như chuyện tình dục có màu sắc khác, mà trong suốt cuộc hôn nhân đày đọa kéo dài 18 năm, chị chưa một lần được biết. Ly hôn rồi, sống một mình, nhiều khi cũng nghĩ này nghĩ nọ, nhưng bao nhiêu tường rào ngăn cản, biết làm sao. Chị kìm mình trong những thanh chắn đạo đức, dư luận tầng lớp, tự thấy mình ngày càng khô héo lòng dạ mà vẫn phải trang điểm, soạn sửa, giấu kín sự rỗng không trong lòng. “Trái bồ hòn trong tròn ngoài méo. Trái sầu đâu trong héo ngoài tươi”. Không lẽ ra đứng giữa trời mà nói lớn: tui không cần yêu vì tui biết tình yêu là hiếm hoi lắm, nhưng dễ thường sống cả một đời mà không biết… Ai cũng có những góc khuất trong tâm hồn, chỉ một mình mình hay biết. Người ta hay tránh đi, nhưng người ta luôn nhớ nó có ở đó. Không ai đặt nó ra thành một vấn đề xã hội, cũng chẳng có điều luật nào có thể giải quyết đến tận cùng. Nó là vấn đề con người, đòi hỏi sự thông cảm, thấu hiểu, nhưng không đòi hỏi sự thương hại của ai. Khi thấy một vết thương chảy máu, phản ứng tự nhiên là cầm máu cho vết thương. Khi đau, tự nhiên sẽ tìm cách giảm đau trước đã. Những cơn cắc cớ của mỗi người, chắc cũng đều được giải quyết vậy cả thôi. Có điều, mỗi người giải quyết một cách khác nhau. Xét cho cùng, nghĩ về cách giải quyết, dự phòng trước một cách giải quyết, cũng không hại gì. Cái hại chính là tránh né cơn đau, lờ đi việc chảy máu, để đến lúc thân thể kiệt quệ, hoặc liều lĩnh, bất cần. Những một-nửa-gia-đình đang càng ngày càng nhiều hơn, những tâm can khác với truyền thống chắc cũng phải được nhìn nhận như một điều thông thường. Dù có sống chung đôi hay sống một mình, người ta vẫn có quyền mưu cầu hạnh phúc. Nới rộng những chuồng chồ sống cũng là điều tất yếu, để người ta không bị chặn đứng sau mỗi một khúc quanh của cuộc đời. Hạnh Dung chợt nghĩ, việc chọn lọc bạn tình cũng là một trong những quyền tự do. Người ta là chủ của cuộc đời người ta mà, dựng thêm làm chi những thành kiến, bởi những ngăn cản quá quắt chỉ làm nảy sinh thêm những góc tối, thêm những con người cô đơn nhầm nhỡ. Không dễ một sớm một chiều thay đổi những định kiến của tầng lớp. Văn hóa có “tính trễ” của nó, đòi hỏi một quãng thời gian đủ dài mới có thể chuyển mình. Sợ chờ được đến khi ấy, chị tôi cũng đã xong một đời người. Vậy nên, cất lời mà rất sợ, rất ngại, rằng ừ thôi thì cũng đừng khe khắt quá, bởi xét cho cùng, đó cũng là việc riêng, rất riêng, của mỗi phận người… Hạnh Dung (hanhdung@baophunu.Org.Vn) Tư vấn trực tiếp tại tòa soạn vào thứ Hai, Tư, Sáu (sáng: từ 8g -11g30; chiều: từ 13g30 - 16g30) |
Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013
Trong cập nhật héo ngoài tươi
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét