Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Còn rất nóng Sao lại sợ về hưu?.

Đừng sống cho quá cố hay cho ngày mai

Sao lại sợ về hưu?

Hài lòng sự già yếu. "Mọi thứ phù hoa hào nhoáng đều biến mất. Ta có ngày bữa nay trong tay ta. Ta có ngày hôm nay trong tay ta TS Nguyễn Ngọc Điện khi bàn tới cơ chế thu nhập phức tạp với muôn nghìn các thứ bổng lộc có tên và không tên. Công chức. Không còn niềm đam mê nào. Thứ nữa. Quan niệm kém nhân bản này cùng với phúc lợi dành cho người cao tuổi ở nước ta quá bất cập.

Để nghe chim hót lăng líu sau nhà. Để ngắm nhìn những giọt sương đêm còn nhấp nhánh đọng trên các tàn cây ngoài mái hiên. Không ngày. Như bà Tôn Nữ Thị Ninh giờ không còn làm ở Bộ Ngoại giao và Quốc hội. Thóc gạo. Xã hội hiện đại tạo cho người ta lề thói sống gấp và quy mọi thành công ra tiền bạc. Đến một lúc nào đó cũng nên ngưng làm việc để nghỉ hưu. U uất. "Tôi không còn làm việc trong Nhà nước.

Thậm chí tôi còn thấy mình dồi dào năng lượng để hoạt động. Xã hội và cuộc thế thật mênh mông.

Có người sợ về hưu tới mức mới gần ngày nghỉ đã bị stress. Cứ thế bị sự rỗi rãi đẩy tới buồn chán. Không stress. Có chuyện này. Đau nhức của tuổi già. Nghỉ hưu là một thời đoạn mới khôn cùng quan yếu trong đời mỗi người. Không khó để hiểu tại sao sợ về hưu đã trở thành căn bệnh nghề của không ít cán bộ. Có tích lũy dự phòng. Về hưu sẽ không bùi ngùi nuối tiếc mà biết trân trọng mọi giây khắc đang sống.

Vui huởng sự bình an trong tâm hồn… – Những "bài học” này nằm lòng sẽ khiến cho sự nghỉ hưu được tốt đẹp.

Trong chừng mực nào đó. Vì tôi bận rộn hơn rất nhiều so với thời tôi còn làm ở Bộ Ngoại giao”.

Nhiều người không làm chủ được cảm xúc bởi thấy như "người thừa”. Phải ưng nhiều xáo trộn tinh thần lẫn vật chất và thích nghi môi trường. Sống chậm. Hãy sống với thực tiễn. Tôi đã nghỉ hưu nhưng tôi vẫn không thấy mình già đi. Chỉ còn lại một ít đồ đạc khiêm tốn làm hành trang cho phần còn lại của thế cục. Điều mà trong cả thế cuộc nhiều khi quá mải mê kiếm sống.

Già thải”. Người ta sợ nghỉ hưu có thể vì còn quá yêu…công việc. Lại không biết tận hưởng… Một khi đã quen coi mình như một thứ "công cụ”. Tuy thế. Tình cảnh mới. Khiến tuổi già dù có lương hưu cũng dễ bị xếp vào "công dân loại hai”. Người ta chưa bao giờ tự hỏi khát vọng thực của mình là gì.

Những gì bà đã làm trong thời gian còn làm việc trong Bộ Ngoại giao khiến bà được nể phục và trọng. Mai sau thì chưa đến hoặc không bao giờ đến. Hãy vui với những gì mình còn làm được. … Cùng với biến chứng của nó là bệnh tham quyền cố vị”. Bỏ lại sau lưng nhiều nếp cũ.

Thư thả thưởng thức mặt trời lặn vào mỗi chiều hoàng hôn. Tựa như trẻ con quen ở nhà giờ đến tuổi đi học. Có người không muốn nghỉ chỉ vì sợ…ở nhà. Bổ trợ vào thu nhập chính thức gọi là lương. Đúng là về hưu mất đi một số bạn bè và mối giao du tầng lớp. Dù tuổi hưu giữ như bây chừ hay kéo dài thêm ít năm thì trong đời người.

Về là rơi vào trầm cảm. Thanh Như. Không phải nhiều người thành công như bà khi muốn thực hành những dự định của mình với từng lớp. Hiện thực hóa mong ước của chúng ta về một tầng lớp chung dành cho mọi lứa tuổi sẽ khiến việc về hưu không bị coi như một thứ ngoáo ộp đe dọa nhiều người.

Cái thế của tôi không phụ thuộc vào chức phận mà tôi nắm giữ. Đó là quy luật. "Đinh ốc” trong một cỗ máy vận hành thì lúc "văng ra” để làm tỷ phú thời kì. Thành thử khi được thanh thản. Nghỉ ngơi và làm thứ việc mình ưa chuộng. Không nhiều sóng gió. Ý nghĩa nào trong đời sống. Ngày hôm qua thì đã qua. Không đồng hồ.

Không tháng. "Ốm tha. Nuôi dưỡng những say mê căn cốt. Không tìm thấy niềm vui. Có người quen "oai” sợ ở nhà bị khinh. Thực ra cần có các khóa học "chuẩn bị nghỉ hưu” để các nhà tâm lý học trang bị cho nhân viên Nhà nước kỹ năng sống sau khi nghỉ hưu.

Không hợp bà xã nói nhiều… Nhưng sợ hãi hay mặc nhiên. Có người cần thu nhập nuôi con cháu ăn học. Giúp họ có được kỹ năng tự chuyện trò và khám phá mình. Đã ví việc về hưu của người công chức. Như việc trở về với thực tại sau khi tỉnh dậy từ giấc mộng đẹp. Từ trẻ đã có tinh thần dưỡng tâm dưỡng thân.

Nhưng bà lại bận rộn hơn trước. Và điều gì cũng cần sự chuẩn bị. Nhưng tôi vẫn phơ phới hoạt động. Đầu tiên bởi tầng lớp quá nhiều thành kiến với tuổi già.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét