Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013

Trần Lập: Hãy thôi dè bỉu, tranh biện về nhạc Việt.

Trên thế giới, có nghệ sĩ nào có hàng chục ngàn người đang hò reo chờ ra diễn vẫn phải bốc điện thoại để nghe ít hay lời kêu ca vì những thứ chẳng liên can gì tới âm nhạc? Thế nhưng, để mà toàn tâm toàn ý cho âm nhạc, thì lại khó hết sức

Trần Lập: Hãy thôi dè bỉu, tranh luận về nhạc Việt

Điều đó chỉ có được trong một môi trường âm nhạc biết nuôi dưỡng nhân kiệt và quý trọng nghệ thuật. Các thành viên  Bức Tường  là những kiến trúc sư và cả cán bộ cấp cao của Bộ Văn hóa - Thể thao - Du lịch. "Chị Bảy" Phương Mỹ Chi tạo nên một làn sóng cảm xúc nhạc Việt - Ảnh: Độc Lập đúng ra thành kiến chỉ là tạm bợ và mơ hồ, thì trong từng lớp ngày nay bỗng nhiên nó có vẻ “rất đúng”.

Những nghệ sĩ biến mất  hiện giờ, thu nhập từ âm nhạc của nghệ sĩ âm nhạc lại chia làm nhiều kiểu. Bạn sẽ luôn đọc thấy đạo đức, thái độ trơ trẽn và những hành vi sống rất tệ của một số ca sĩ siêu sao nào đó mỗi ngày. Có người chơi đàn không có thu nhập cao từ đàn, họ có thể thành MC, biên tập viên âm nhạc truyền hình và nhận “lương tháng của cơ quan”.

Trong khuôn khổ câu chuyện mà chúng ta đang nói ở đây thì nói sao cho đủ hết ý? Nền âm nhạc Việt cần những hào kiệt, sự bổ dưỡng và ái tình được nuôi dưỡng từ nhỏ - Ảnh: Độc Lập  Đừng dè bỉu mà hãy làm gì đó  Được rồi, vậy nền âm nhạc đương đại của chúng ta chỉ còn lại là những thị phi, những quả bong bóng xà phòng và những lột trần nói xong thì để đấy? Tôi không tin.

Thế nhưng ngày nay chẳng mấy ai là không có lúc hoang mang đôi phần. Khoan hãy nói về tính đúng sai của quan điểm này nhưng chỉ với điều đó thôi đã đủ gây khó khăn cho những ai đeo đuổi nó.

Nó có vẻ “rất đúng” vì thu nhập âm nhạc rất thiếu ổn định, thị phi khôn lường và luôn bị khinh thường. Bỏ qua những nghệ sĩ mà gia đình đã giàu sẵn, vẫn có những người kiếm được nhiều tiền từ âm nhạc một cách chính đáng

Trần Lập: Hãy thôi dè bỉu, tranh luận về nhạc Việt

Bạn sẽ thắc mắc rằng trong số đó vẫn có kha khá người giàu có thu nhập từ nghệ thuật âm nhạc đấy chứ. Có thể nói đây là tiến sĩ trước hết chơi nhạc rock. Điều may mắn lại là điều trái ngang trong suốt từng đấy năm đi diễn không ai trong ban nhạc  Bức Tường  bỏ hẳn nghề kiến trúc.

Thậm chí ta không thiếu người chơi rock ở Việt Nam có trình độ kỹ thuật ngang khu vực. Rồi sẽ tới lúc chúng ta sẽ có một nền âm nhạc tốt đẹp hơn, tôi tin vậy. Tiếc là để được như vậy, họ đã cất rock vào trong tủ và đôi khi chỉ đưa ra phủi bụi một tẹo thôi. Điều kiêu hãnh của giới rock là dân rock có đến trên 80% thành phần là trí thức.

Mặc dầu số lượng phản hồi, email gửi đến  Thanh Niên Online  còn rất nhiều, nhưng trong khuôn khổ của một diễn đàn, chúng tôi rất tiếc đã chẳng thể đăng hết tuốt luốt những quan điểm của độc giả.

Chẳng thể tin là nó không thể được coi là sự nghiệp mà chỉ là một trò chơi tạm thời. Thanh Niên Online     Trần Lập    Trinh Nguyễn  (  ghi)  Giọng hát Việt nhí: Phương Mỹ Chi, Ngọc Duy và Quang Anh vào chung kết Phương Mỹ Chi hát liên khúc của Hương Lan và Cẩm Ly Clip: Phương Mỹ Chi mượt mà với 'Áo mới Cà Mau Giọng hát Việt nhí': Phương Mỹ Chi diện tomboy hát 'Áo mới Cà Mau Giọng hát Việt nhí: Phương Mỹ Chi hát ca khúc của Phi Nhung Phương Mỹ Chi xúc động trước các bệnh nhi ung thư Giọng hát Việt nhí: An toàn như Phương Mỹ Chi hay 'lột' như Vũ Song Vũ? trẻ em "chê" nhạc Việt - Kỳ 3: Đừng bắt trẻ em làm trò cho người lớn! trẻ nít "chê" nhạc Việt - Kỳ 2: "Các bé chê nhạc Việt sến trẻ em "chê" nhạc Việt - Kỳ 1: Ghét nhạc Việt, chuộng nhạc Anh, nhạc Hàn 50 nghệ sĩ tham gia Gala nhạc Việt Gala nhạc Việt: 50 nghệ sĩ cùng đi trên "Con đường tình ái Bắt tay chấn hưng ca nhạc Việt Một "Khởi nguồn" khác của nhạc Việt Chương trình hòa nhạc Việt Nam - Lào - Campuchia Đàm Vĩnh Hưng: "Ai xứng là ông hoàng nhạc Việt hơn tôi? Chọn niềm vui cùng “tam Linh” của làng nhạc Việt.

Nhưng bạn có biết vẫn còn hàng trăm ca sĩ, nghệ sĩ khác có trình độ học vấn, sống hồn hậu, giản dị và yêu nghệ thuật hết lòng

Trần Lập: Hãy thôi dè bỉu, tranh luận về nhạc Việt

Trong vài chục năm qua, số lượng những nghệ sĩ được đào tạo mà thống kê ra thì sẽ giật thột đấy. Vẫn còn hàng ngàn những nghệ sĩ tuy không nức danh nhưng vẫn lặng thầm hy sinh nhiều thứ khác để cống hiến cho nghệ thuật.

(*) Tựa bài và tít phụ do   Thanh Niên Online   đặt    trong suốt 2 tuần khởi đăng, diễn đàn  Nhạc Việt trong mắt tôi  trên  Thanh Niên Online  đã nhận được rất nhiều san sẻ, góp ý máu nóng và những trông cương trực về nền âm nhạc nước nhà từ người trong cuộc, bạn đọc và những bồ nhạc.

Có nhẽ hãy thôi đi tranh luận thời xưa thời nay. Tại sao họ bỏ âm nhạc? Bởi thấy âm nhạc cập kênh và chưa được tôn trọng như những nghề khác. Đương nhiên rồi, khi chỉ nhìn vào nghèo khó, bất ổn cho ngày mai, người lớn khó lòng muốn con em mình theo nghề. Mọi thứ sẽ là thảm hại và thất bại hơn giả dụ chỉ thành ra mà ta không làm, không đấu kiêng kị những giá trị ít ỏi mà thật lâu mới lóe lên.

HCM, Hải Phòng, Đà Nẵng, Huế… mỗi năm tầng lớp có thể được cung cấp vài chục ca sĩ, hàng trăm nghệ sĩ chơi nhạc khác nhau. Cực ít người trong số hàng ngàn nghệ sĩ của chúng ta có thể thu nhập cao, sống mạnh sống giàu từ chuyên môn. Nào thì tôi hay bạn hãy đừng chỉ vì thở than và ngán ngẩm môi trường tiều tụy mà không thử cùng nhau làm điều gì đó.

Quan yếu nữa là không bì kịp với tốc độ phát triển của nước ngoài

Trần Lập: Hãy thôi dè bỉu, tranh luận về nhạc Việt

Tôi biết bạn cũng vậy, không thể chỉ tin vào thụ động xấu xí, chỉ là chúng ta cần bình tĩnh mà nhìn vào điều tích cực chút thôi.

Tùng “bao”, một tài năng guitar từng chơi cho ban nhạc  The Light,  là một trong những tiến sĩ trẻ ngành hóa dầu. Vâng, có tốt nhưng đó là cái tốt tạm thời của những người có điều kiện nhất mực mà thôi.

Cũng trong  The Light  , nhân kiệt nhất nhì của mảnh đất này về guitar là Trần Ngọc Hà, hiện là tham tán thương mại tại Thổ Nhĩ Kỳ. Người tài bỏ. Thấy họ có quá nhiều anh tài trình độ kỹ thuật âm nhạc cao hơn mình. Trong một giờ đồng hồ, đố bạn kể tên ra được một con đường nào mà ở đó tên tuổi của các nghệ sĩ hàng đầu của Việt Nam được vinh danh.

Làm những nghề khác cơ bản hơn, lâu dài hơn. Nào thì tôi hay bạn hãy đừng chỉ vì than vãn và chán ngán môi trường tiều tụy mà không thử cùng nhau làm điều gì đó. Và những chia sẻ của nghệ sĩ Trần Lập ở trên như một cách khép lại diễn đàn rất sôi nổi của chúng ta. Vẫn còn đó những cuộc cữ hào kiệt dù cho không ít người đã chán chường chiêu trò, dàn xếp

Trần Lập: Hãy thôi dè bỉu, tranh luận về nhạc Việt

Trong số hơn 90 triệu người dân, vẫn có hàng triệu người quan hoài tới âm nhạc. Người hát mà không có thu nhập ổn định từ hát, họ phải xoay việc khác. Chẳng hay ho gì khi đi diễn ca nhạc, thì lại phân tâm về chuyện rối rắm với khách hàng ở một công việc khác. Có nhưng rất ít. Những nghệ sĩ còn lại thì sao? nếu mỗi nghệ sĩ chẳng thể có thu nhập ổn định từ chuyên môn, họ phải cày ải nuôi thân bằng chuyên môn khác thì sao mà phát triển nghề? xã hội sẽ luôn luôn chỉ tồn tại những tuấn kiệt trung bình, nhàm tai mà thiếu đổi mới.

Ít nhất là hãy thử nghĩ khác rồi mọi chuyện sẽ khác. Vì một lý do nào đó, họ có phòng thu, họ sẽ trở nên người thu âm, họ sẽ có thu nhập đều hơn chả hạn. Thí dụ là chơi guitar phải no ấm từ thu nhập chơi guitar; hát có thu nhập no đủ từ hát, kèn, trống, violon, piano, cello… có thu nhập đủ sống và nuôi gia đình.

Lứa bướng hơn khi đã trải nghiệm nhiều năm thì thật khó “quay đầu”. Có thể bạn sẽ nói rằng thế thì có sao đâu, miễn họ làm nghệ thuật, có thu nhập tốt. Có thể kiêu hãnh mà nói ta không thiếu người chơi giỏi ở dòng này đâu

Trần Lập: Hãy thôi dè bỉu, tranh luận về nhạc Việt

Chưa đi sâu đến việc họ chơi dòng nhạc gì, chỉ biết rằng ca sĩ, nghệ sĩ ra đời cũng đã nhiều nhưng giờ còn được mấy ai? Thời xưa, thời mà luôn đọng lại trong hoài niệm của khá nhiều người thì cái gì cũng có chất lượng.

Nghệ sĩ  Trần Lập  Ở Việt Nam, có nhiều ban nhạc, nghệ sĩ chơi rock. Vẫn còn nguyên đó những giá trị tốt đẹp đấy. Những nghệ sĩ họ có thể sống tử tế và thậm chí sang giàu và có địa vị đồng đẳng với các ngành nghề khác.

Còn đó những người yêu nhạc  Tôi và không ít nghệ sĩ có hạng ở Việt Nam đã nhiều lần lác mắt và không tin vào tai mình.

Bạn đừng chủ quan cho rằng chúng ta đã đủ coi trọng nghệ thuật và đã có quá nhiều nhân tài âm nhạc tầm quốc tế nhé. Vậy nền âm nhạc đương đại của chúng ta chỉ còn lại là những thị phi, những quả bong bóng xà phòng và những bóc trần nói xong thì để đấy? Tôi không tin. Phải ta nhìn theo hướng tích cực theo môi trường nghệ thuật của các nước phương Tây hoặc những nước phát triển trong khu vực thì âm nhạc là một nghề cao quý.

Nhạc  Từ khi có các trường chính quy, các trọng tâm đào tạo âm nhạc tại Hà Nội, TP. Và tụi trẻ, lứa “biết nghe lời người lớn” không còn đủ “dũng khí” để tin vào mai sau âm nhạc. Đơn giản đó chỉ là sự chính đáng của con người về quyền chọn lựa mà thôi

Trần Lập: Hãy thôi dè bỉu, tranh luận về nhạc Việt

Âm nhạc không địa vị, không tuổi tác và để hòa đồng những tâm hồn kia mà. Theo tôi, đó là điều không tưởng ở thì ngày nay. Hãy thôi dè bỉu tính thị trường hay tính công nghệ, cuộc sống, thời cục đã khác nhiều rồi. Có thể sẽ còn nhiều bạn không tin nhưng những nghệ sĩ sống sung túc được bằng nghề của mình vẫn đếm trên đầu ngón tay. Trên thế giới, có nghệ sĩ nào có hàng chục ngàn người đang reo hò chờ ra diễn vẫn phải bốc điện thoại để nghe báo cáo hay lời ca cẩm vì những thứ chẳng liên can gì tới âm nhạc? Nghệ sĩ  Trần Lập  Bạn sẽ dễ dàng nhận thấy có những ca sĩ đi xế hộp bạc tỉ, căn hộ bạc tỉ, đồ hiệu hàng ngàn đô.

Ca sĩ chính của ban nhạc  Nuranium   là một trạng sư; ca sĩ chính của ban nhạc  SmallFire  là một nhà báo… Chẳng biết sơn hà có cần thêm tiến sĩ, tham tán, kiến trúc sư và các cán bộ khác từ giới nhạc rock hay không nhưng giới âm nhạc của nước nhà luôn cần có nhân tài đích thực. Các ca sĩ xưa được đào tạo chất lượng và không được thổi lên từ truyền hình thực tiễn, thi thố hay công nghệ quảng cáo một sớm một chiều.

Sống ở đây có tức là được ghi nhận cả nhân tài lẫn thu nhập từ chuyên môn. Trong vòng 1 phút, đố bạn kể ra được 10 cái tên hào kiệt âm nhạc của chúng ta được quốc tế nhấn.

Đừng trách giới trẻ phần nhiều chỉ sính nhạc ngoại mà không đằm thắm gì mấy với nhạc Việt. Tôi không tin là giới ca sĩ, nghệ sĩ âm nhạc chỉ tồi tàn và bong bóng xà phòng như mấy tờ lá cải đơm đặt

Trần Lập: Hãy thôi dè bỉu, tranh luận về nhạc Việt

Nghệ sĩ Trần Lập - Ảnh: Nhân vật cung cấp Showbiz Việt: Công nghệ lăng xê ‘vàng’ thì ít, ‘thau’ thì đầy Nhạc Việt trong mắt tôi: Nghe Phương Mỹ Chi, cảm thấy yêu nhạc Việt hết sức giảng sư thanh nhạc Bùi Gia Khánh: Nền âm nhạc còn thiếu những nhân cách người thầy Nhạc sĩ Tuấn Khanh: Nhạc Việt bữa nay, một ghi chép buồn Nhạc Việt trong mắt tôi: ‘99% ca sĩ không đọc được nốt!’ Nhạc Việt trong mắt tôi: Đừng quên mất mình là ai Nhạc Việt trong mắt tôi Bạn có thể không nhưng ngoài kia hẳn là có người đã từng thảng thốt, sao hiện nay lắm ca sĩ, nghệ sĩ thế chắc là do cái nghề này tuy điều tiếng nhưng hái ra tiền? thực tại thì thế nào, chúng ta cùng nhìn điều này thử xem.

Còn ối những bạn trẻ ham mê và muốn đi theo con đường này bất chấp những rào cản, quan niệm và sự mịt mờ phía trước.

Thế nhưng, vô tình đó lại là một nét buồn khi toàn bộ số đó đã không chọn rock là một sự nghiệp. Nay họ đâu cả rồi? Những nghệ sĩ trụ lại với âm nhạc Việt còn quá ít - Ảnh minh họa: Độc Lập tầng lớp vẫn còn đó những thành kiến, những ý kiến cho rằng làm nghề âm nhạc không có tương lai.

Đa số nghệ sĩ đã theo nghề nhạc thật chật vật và bất ổn định. Có điều, họ cần bảo đảm cho mai sau của họ, gia đình của họ. Thế nhưng bạn có thể sẽ ít nhìn thấy hàng ngàn ca sĩ khác đã biến mất khỏi giới nhạc để rồi lại trở nên những ai đó khác trong hơn 90 triệu dân mình. Nếu bỏ hẳn, chúng tôi cũng chẳng có nổi đường lui. Ít ra là hãy thử nghĩ khác rồi mọi chuyện sẽ khác.

Nhiều dịp xem những ban nhạc, nghệ sĩ quanh Đông Nam Á như Thái Lan, Indonesia, Philippines và thậm chí cả Lào và Campuchia. Vậy không có lý gì mà chỉ ở Việt Nam ta điềm nhiên xác nhận quan niệm “ca hát chỉ là xướng ca vô loài” là luôn đúng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét