(TGĐA) - “Đề án còn nhiều nhân tố rơi rót từ bao cấp nhưng sau này hướng tới mục tiêu cụ thể, nó sẽ bị loại bỏ. Quốc gia phải mang tính xúc tiến phát triển những cái thuộc về tri thức ngôn ngữ điện ảnh, còn những gì thuộc về thị trường để thị trường lo”. Đó là ý kiến của đạo diễn Bùi Thạc Chuyên trong cuộc trò chuyện với Thế giới điện ảnh xung quanh bản Dự thảo Chiến lược phát triển điện ảnh đến năm 2020, tầm nhìn đến năm 2030. Còn vài năm nữa là đến năm 2020 cũng như sẽ sớm đến 2030, trong khi hiện tại có rất nhiều việc cần phải giải quyết. Theo anh, những việc cần làm ngay và có thể làm được ngay là gì? Có hai việc chúng ta có thể làm ngay, có giá trị lâu dài mà không tốn tiền. Thứ 1: đổi thay công tác kiểm duyệt; Thứ 2: Phải có ban nghiên cứu về chính sách gồm những chuyên gia về luật để tham vấn, nghiên cứu những chính sách điện ảnh hiệp với hiện tại và trình lên chính phủ. Đưa ra những quyết định mang tính lâu dài hoặc tầm nhìn xa có sự tham khảo, đóng góp của những người làm phim và các trạng sư để có một bộ luật thật sự có những chính sách tốt giúp cho sự phát triển của thị trường, để bảo vệ nền điện ảnh trong nước. Việc nữa cũng có thể thúc đẩy được luôn là: Dự thảo đã nêu ra được điều tốt là thành lập quỹ tương trợ điện ảnh vậy thì quỹ cần phải đưa ra được mục đích, tôn chỉ, làm sao đó hướng đến sự hỗ trợ chứ không phải quản lý. Tỉ dụ ngày xưa, nhà nước chuyển cho Cục điện ảnh một số tiền và Cục điện ảnh chỉ có nhiệm vụ là vạc hết số tiền đó cho các hãng phim quốc gia. Nhưng giờ đây, quỹ đó phải hướng tới bít tất những người làm phim, những hoạt động tương trợ phát triển điện ảnh như đào tạo nhân lực, tương trợ quảng bá làm phim tư vấn kỹ thuật, bảo vệ quyền người lao động, hỗ trợ các đoàn làm phim nước ngoài đến đây quay, làm sao tạo ra được môi trường thuận tiện. Thật sự mọi quyết định mang tính đột phá bây chừ phải là những nhà quản lý, cụ thể là Cục điện ảnh. Phải có một sự can đảm, anh dũng trong lúc này vì đây là thời khắc rất tốt để đổi thay. Không nên đấu nhùng nhằng với lấy câu hỏi nhà nước hay tư nhân vì những câu hỏi đó không có giá trị gì trong thời khắc ngày nay nữa vì bản tính Hãng phim nhà nước bây chừ cũng là tư nhân rồi. Hãng truyện 1 cổ phần, hãng phim tài liệu chuyển sang doanh nghiệp... Cả thảy đều phải hoạt động và vận hành theo luật doanh nghiệp. Chúng ta không nên vin vào việc điện ảnh là ngành nghề đặc biệt để rồi đòi hỏi quốc gia phải cho hãng phim những ưu ái đặc biệt. Sự bất đồng đẳng không nên được tạo ra nữa. Quốc gia không nên tiếp kiến đổ tiền mua trang thiết bị cho các hãng phim, đó là một việc làm tạo ra cho môi trường cạnh tranh bất bình đẳng. Nhưng bản đề án cũng có đề cập đến việc quốc gia vẫn sẽ làm phim phục vụ công tác chính trị, tuyên truyền mà những nhiệm vụ này lâu nay mặc định đặt lên vai các hãng phim nhà nước? Cảnh trong phimChơi vơi Tôi lại nghĩ thế này, biết đâu hãng phim tư nhân cũng làm được và thậm chí tốt hơn thì sao? Chúng ta chưa thử giao cho họ. Các hãng phim tư nhân thừa biết là khi làm việc cho một ông chủ thì họ sẽ làm tốt nhất trong khả năng có thể trong khi các hãng phim quốc gia chẳng thể có những quyết định mạnh dạn và dám nghĩ dám làm như hãng phim tư nhân được. Điều nữa là một khi dám thành lập hãng phim tức thị các hãng phim tư nhân cũng bắt đầu tuân theo quy luật của thị trường có cạnh tranh về chất lượng, nên chi thỉnh thoảng đặt hàng cho các hãng phim tư nhân thì chất lượng phim lại tốt hơn. Bây giờ, chúng ta đã có những hãng phim có tiềm lực tài chính, bắt đầu sản xuất phim có lãi như Thiên Ngân hay Chánh Phương. Vậy vì sao chúng ta không đặt hàng cho họ đi kèm với các điều kiện chi tiết. Chúng ta phải làm việc với kịch bản rất kỹ, có những người nắm vững quá trình làm phim, theo sát quá trình làm phim và nghiệm thu. Tôi thấy, trong hội thảo có bài tham luận của anh Thiên Phúc viết có một ý rất hay là khi bỏ tem phiếu, chúng ta tưởng sẽ chết đói nhưng hóa ra lại phong túc. Quốc gia đã cổ phần hóa thì nên coi đó là 1 hãng phim bình đẳng trong cuộc chơi. Khi phát triển ngành công nghiệp văn hóa thì mọi thứ phải bình đẳng, môi trường tốt là môi trường mà mọi thứ phát triển bình đẳng. Và rõ ràng, thị trường sẽ bung ra những quy luật cần sự công bằng. Liệu có phải vì đã làm trong hãng phim quốc gia sau đó cộng tác với các hãng phim tư nhân, có được kinh nghiệm và cơ sở để so sánh nên anh có thể nhìn thấy nhiều mặt của một vấn đề? Với người làm phim đến từ cơ sở sinh sản khác thì họ cần có điều kiện gì để theo kịp lịch trình và thiên hướng này? Tôi chỉ nói ngắn gọn thế này. Đừng lo, những người làm phim rất nhanh nhạy. Hồi tôi mới làm việc còn chưa có hãng phim tư nhân nào. Bây giờ, nhịp mở ra nhiều hơn, các hãng phim tưa nhân cũng rất mạnh dạn, cứng cáp hơn. Và tôi tin là các đạo diễn khác sẽ biết cách để theo cuộc chơi với những lệ luật đồng đẳng. Điều quan yếu nhất vẫn là khi có không gian sáng tạo cho người nghệ sỹ thì kiên cố là có nhiều phim hay. Khi có sự tự do thì người nghệ sỹ sẽ phát huy khả năng của mình. Khi có sân chơi, có mọi thứ rõ ràng, cởi mở thì mọi người sẽ phát huy hết sự sáng tạo của mình. Bùi Thạc Chuyên |
Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013
Đạo diễn Bùi cập nhật Thạc Chuyên: “Một số việc có thể làm được ngay mà không tốn tiền”
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét