Chưa thể gọi là cùng trời cuối đất nhưng dấu chân chúng mình đã trải khắp Bắc vào Nam. Một khoảng thời kì quá dài với cuộc hội ngộ huyền diệu nơi cố đô thành cổ. Khi ấy, cả em và anh đều là những thanh niên tách biệt và cô đơn, chính bởi vậy chúng ta đã độc hành chỉ làm bạn với con chiến mã và mặt đường, với cỏ cây và rừng núi suốt chặng hành trình. Con đèo Hải Vân đưa anh đến với em. Đèo Ngang đưa em vào gặp anh. Kẻ Bắc, người Nam lại ngẫu nhiên gặp nhau dưới hiên quán café nhạc Trịnh có view Đại Nội phía Đông Môn. Em ngồi đó trước anh: sạch sẽ, lòe loẹt áo váy như những khách du lịch bình thường. Để ý anh chỉ vì thấy một chàng trai cưỡi Min Khù Khờ nổ bành bạch như tắc xăng trước cửa quán. Nhìn anh lấm lem, áo tơi bắn bùn lầy lội, còn con ngựa sắt thì… không còn chữ nào để nói thêm. Mùi xăng pha nhớt thoảng, cộng với bản nhạc Phạm Duy lúc chiều tà, anh đúng là một sự cổ điển cải cách bụi bặm. Kể từ đó mà em mê anh. Anh không tin em đi xe máy từ Bắc vào, anh cũng như ông chú chủ khách sạn, cho tới khi nhìn thấy "em yêu" 67 sơn màu phớt hồng của em. Em ngang bướng không cần anh tin, và đích thực cũng không cần ai biết, chuyến đi này em dành cho tuổi trẻ của chính mình. Cũng như anh dành chuyến đi này cho một bầu trời mà em chưa bao giờ biết đến. Anh nán lại Huế thêm 2 ngày cùng em khám phá đô thị sớm nắng chiều mưa. Lại thêm một ngày nữa. Thêm một ngày nữa. Huế có gì đâu mà những bước chân không mỏi nhường kia lại đắn đo đến vậy?
Em sẽ qua đèo Hải Vân. Anh nói muốn đưa em đi. Anh nhắc em cột tóc vào kẻo qua đèo gió làm tóc rối. Anh tặng em chiếc khăn rằn theo anh từ Sài Gòn ra Trung. Em gửi xe lại khách sạn. Con đường độc hành nay đã có anh. Anh đưa em đi tiếp từ Đà Nẵng, Quảng Nam đến Cực Đông mũi Rô, Đại Lãnh, đến cực Nam Cà Mau, đến tỉnh thành biển Nha Trang xinh đẹp với quán bún bò lừng danh, đến phố biển Vũng Tàu chơi với con mèo lai béo bự của nhà hàng chả cá, đến thị thành già cỗi Biên Hòa và cơn mưa axit từ khu công nghiệp nặng, đến những thương hoài rau đắng miền Tây… Anh đã đưa em đi đến những bầu trời khác lạ, những mầu trời biếc và những cơn gió đi hoang mà em chưa từng cảm nhận, những cơn mưa bụi bặm và đường phố vắng bóng cây. Vẫn đấy, Sài Gòn không bao giờ ngủ. Nhưng hình như vẫn còn một bầu trời im lặng em chưa từng biết tên. Bầu trời anh đã từ giã để bắt đầu chuyến độc hành.
Em cùng anh đi hết bốn con đèo huyền thoại mà người ta đặt cho cái tên hoa mộng “Tứ đại đèo Tây Bắc”. Mỗi nơi ta gửi gắm một nụ tình. Này là cực Tây A Pa Chải, này là cực Bắc Lũng Cú, Đồng Văn, những ruộng bậc thang bạt ngàn hay sắc hồng rực của hoa Tam Giác Mạch. Em chia sẻ cho anh cả bầu trời riêng là một góc nhỏ hồ Tây không nhiều người biết tới. Trèo lên những bậc thang sắt và ngắm mặt hồ lúc hoàng hôn, nhìn dữ trôi xuống lòng bàn tay như viên kẹo hồng phát sáng. Không bao giờ em chụp ảnh ở đây, vì em biết nếu có người nào biết, nó sẽ không còn là bầu trời của riêng em nữa.
Bầu trời của anh, cũng vậy phải không? Nhưng anh cứ chụp lại và lưu vào kí ức, vì mình sẽ còn nhiều, còn nhiều bức ảnh với những nền trời khác nữa, bên nhau. Minh Thảo Theo Infonet |
Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013
Về một khoảng trời chẳng bao giờ anh nói với em
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét